Giới thiệu in kỹ thuật số trong in ấn

Đây là phương pháp in kỹ thuật đòi hỏi lên hàng đầu, bài viết sau đây sẽ chia sẻ với các bạn kỹ thuật in số trong in ấn.

In Kỹ Thuật Số - Là kỹ thuật in phun trực tiếp từ máy in Kỹ thuật số in decal ra các vật liệu như vải, giấy cuộn, hiflex... cho chất lượng khá cao. In kỹ thuật số phần lớn sử dụng hiện tượng tĩnh điện để chuyển đặt mực in lên trên vật liệu in.

In Kỹ thuật số trong in ấn

Công nghệ này phát triển nhanh chóng trong những năm gần đây với các sản phẩm đa dạng từ các máy sao chép (copier) màu hay đen trắng cho tới các máy in mầu hiện đại như Xerox iGen3, Kodak Nexpress, hay loạt máy HP Indigo. iGen3 và Nexpress sử dụng trống mực còn Indigo dùng mực lỏng.




In kỹ thuật số được ứng dụng nhiều trong quảng cáo ngoài trời, các bài in khổ lớn hoặc in các hình ảnh, các tài liệu nhỏ, số lượng ít... dùng trong gia đình và văn phòng.

· Tùy máy mà số lượng đầu phun có thể từ 4-18 đầu phun.

· Độ phân giải đạt từ 72 - 2400 DPI.

· Kích thước in: Chiều rộng đạt tới 5,3m.

· Tốc độ in có thể đạt tới 500m2/máy/ngày

Ưu điểm: chi phí thấp, in số lượng ít, có thể in trên nhiều loại chất in nhanh giá rẻ liệu khác nhau như:in hiflex, in pp, in decal, in silk; nhất là có thể in khổ lớn.

Khởi nguồn của nghề in ấn, trước hết phải nói đến là các con dấu và bia khắc. Con dấu là các hình và chữ khắc trên ngọc, gỗ hoặc đá. Chúng xuất hiện sớm nhất vào thời Xuân thu Chiến quốc. Theo “Sử Ký”, sau khi Tần Thuỷ Hoàng thống nhất Trung Quốc, muốn chiến công của mình được lưu lại muôn đời, ông đã cho khắc vào bia đá ở nhiều nơi. Năm 175, theo đề nghị của nhà học giả Sái Ung, Hoàng đế đã sai khắc “Ngũ kinh” của đạo Nho vào bia đá, để các học sinh viết theo. Hai trăm năm sau, có người đã phát minh ra phương pháp “vỗ” vào bia đá, tạo ra ấn phẩm đầu tiên trên thế giới.
Việc sử dụng con dấu và đá khắc lâu dài đã tạo điều kiện cho nghề in ấn ra đời. Tổ tiên ta khi sử dụng con dấu, vẫn phải bôi lên mặt con dấu một lớp bùn in mỏng, gọi là “phong nê” (phủ bùn). Từ sự gợi ý của con dấu, người ta khắc những trang sách lên tấm gỗ giống như khắc những con dấu, rồi đem in. Bản in ấn cổ nhất theo cách này còn lưu lại đến bây giờ là cuốn “Kinh Kim Cương” vào năm Hàm Thông thứ 9 đời nhà Đường, tức năm 868.

Phát minh in ấn bằng bản khắc đã đưa nghề in tiến bộ thêm một bước lớn, nhưng việc in ấn một cuốn sách vẫn mất quá nhiều thời gian, và cần phải cải tiến. Trải qua rất nhiều cố gắng của nhiều người, đến đời Tống, Tất Thăng đã phát minh ra lối in chữ rời. Ông đã lấy keo đất làm thành các phôi theo cùng một quy cách. Mỗi đầu khắc chữ ngược, bỏ vào lò nung cho cứng lại, thế là thành các chữ rời (bằng sứ). Chữ rời được xếp thành bảng, dùng một khung ván bằng sắt, trước hết quét lên ván sắt một lớp sáp và nhựa thông, sau đó nhặt một chữ rời xếp vào trong khung. Xếp đầy một khung làm in tem bảo hành giá rẻ thành một bản. Sau đó hơ lên lửa, sáp và nhựa thông sẽ chảy ra, người ta lại lấy mặt ván phẳng ép lên, sáp và nhựa thông đông cứng lại, chữ rời sẽ bám chặt vào ván sắt, lúc này chúng ta có thể quét mực đặt giấy, lăn ép để in. Phát minh này sau đó đã được cải tiến lên với các chữ rời bằng đồng, bằng chì…